Hỗ trợ trực tuyến





Nghiên cứu khoa học

Khoa phẫu thuật tạo hình Bệnh viện Xanh Pôn đạt giải nhì tại Hội thao kỹ thuật sáng tạo tuổi trẻ ngành Y tế khu vực Hà nội lần thứ XXIV


Trên bàn làm việc của PGS-TS Trần Thiết Sơn, Trưởng khoa Phẫu thuật tạo hình Bệnh viện Xanh Pôn (Hà Nội), lúc nào cũng có một “bầu vú” giả để tư vấn cho bệnh nhân có ngực... lép. Tuy nhiên, ông nói mình chỉ giúp người bị dị dạng, biến dạng trở lại bình thường chứ không phải là giải phẫu thẩm mỹ. Ông được xem là một trong số không nhiều bác sĩ trong nước có thể phẫu thuật tạo hình cho những trường hợp đặc biệt mà ca phẫu thuật mới đây nhất ông và các cộng sự đã thực hiện chính là làm nhỏ cánh tay khổng lồ cho anh Nghê Anh Dũng.

Tái tạo cái đã mất

Với 50 tuổi đời và hơn 20 tuổi nghề, ông cho rằng cần thay đổi quan điểm của xã hội và của ngành y tế về phẫu thuật tạo hình. Phẫu thuật tạo hình ra đời cùng chuyên ngành ngoại nhưng từ trước đến nay, bác sĩ ngoại khoa lại không được đào tạo về tạo hình. Có những trường hợp bị tai nạn dập bàn tay phải cắt cụt trông thật xót xa. Song với kỹ thuật tạo hình, bàn tay ấy có thể được giữ lại.

Trước đây, với những phụ nữ bị ung thư vú, người ta cứ cắt béng đi, mặc cho người phụ nữ phải sống trong mặc cảm vì ngoại hình khiếm khuyết, dẫn đến rối loạn tâm lý, xung đột gia đình. Khi đó, trách nhiệm của bác sĩ phẫu thuật tạo hình là dự đoán khả năng phục hồi của người bệnh, tái tạo cái đã mất để trả lại cuộc sống bình thường cho bệnh nhân.

Không nhớ hết bao nhiêu con người có ngoại hình dị thường hoặc gặp tai nạn bị gán cho những cái tên xấu xí (người da chó, người tay gấu, người tay voi...) đã tìm lại được nụ cười sau khi được PGS-TS Trần Thiết Sơn phẫu thuật.

Khoảng 15 năm trước, Bệnh viện Xanh Pôn tiếp nhận một bé gái bốn tuổi ở Quảng Ninh bị u sắc tố. Lông mọc gần kín mặt khiến em không dám ra đường. Ông đã làm kỹ thuật giãn da, nuôi cấy túi silicon dưới da ở cổ cô bé rồi bơm dần cho da nở ra. Tiếp theo, ông cắt phần da đó phủ vào phần da bị tổn thương. Sau hai năm được điều trị, khuôn mặt cô bé đã dần trở nên bình thường. Nay cô bé đã trở thành một thiếu nữ xinh xắn.

Có một bệnh nhân bị bỏng, da tay co rút. Nhờ tay nghề của ông, sau phẫu thuật người này đã có thể cầm bút, ăn cơm, đi xe máy. Đến nay, ông đã làm được tám ca ghép da vi phẫu tích trong lòng bàn tay.

20 năm, bốn bài học...

Hơn 20 năm trong nghề không phải là quá nhiều nhưng nói về kinh nghiệm phẫu thuật thì đủ để ông nhận định về người làm phẫu thuật tạo hình. Bấy nhiêu thời gian cầm dao mổ đã giúp ông rút ra bốn bài học xương máu.

Ông nhận định, phẫu thuật tạo hình là ngành mang sắc thái riêng vì nó đáp ứng về thẩm mỹ nên yêu cầu về tính thẩm mỹ cũng cao hơn. Sau khi mổ xong, nếu bệnh nhân khen “Đẹp lắm!”, đó chỉ là cảm tính của bệnh nhân. Tính thẩm mỹ không phụ thuộc vào một người mà là tính thừa nhận của cộng đồng, nó còn phụ thuộc vào văn hóa, giai tầng nhận xét về thẩm mỹ. Do vậy, làm phẫu thuật tạo hình phải biết giữ mình, không nên tự mãn với lời khen, cũng đừng thất vọng hay lung lay bởi những lời công kích mà cần bình tĩnh suy xét xem kết quả đó có đúng với suy đoán của mình hay không.

Bài học thứ hai mà ông rút ra được chính là phải biết khiêm tốn vì nếu không sẽ bị đồng nghiệp quay lưng lại. “Sau một ca thành công, người thầy thuốc liền cho rằng mình đứng trên tất cả đồng nghiệp thì không thể chấp nhận được. Bởi trong chuyên ngành phẫu thuật tạo hình có rất nhiều chuyên ngành nhỏ, điều làm được đó cũng chỉ là một phần rất nhỏ” - ông cho biết.

“Hãy cảnh giác với lòng tham. Sự tham lam sẽ dẫn đến tình huống bác sĩ tìm mọi cách lôi kéo bệnh nhân. Khi đó, bác sĩ biết một nhưng quảng cáo lên đến nhiều lần. Những biến chứng và tai nạn nghề nghiệp sẽ đẩy người thầy thuốc vào tình thế khó xử. Bài học thứ ba mà tôi đã nghiệm ra được” - ông đúc kết.

Và theo ông, điều cuối cùng là phải biết tự hoàn thiện mình. Chưa chắc những điều đã được học ở trường đều có thể ứng dụng vào cuộc sống. Bởi thế người thầy thuốc nên thường xuyên trao đổi với đồng nghiệp, tự tích lũy thêm kiến thức cho mình. Ông tâm sự: “Tôi vẫn thường trao đổi về các trường hợp đặc biệt với đồng nghiệp trong và ngoài nước. Điều này đã giúp tôi tiến xa hơn trong nghề”.

Hai loại học trò

PGS-TS Trần Thiết Sơn xếp học trò vào hai loại: Một là những người học chỉ với mục đích kiếm tiền. Họ sẵn sàng chia tay thầy để ra làm tư và không thể trách họ vì lý do đó. Tâm lý chung của những học trò này là muốn có đầy đủ chứng chỉ mà không phải học nhiều. Còn lại là nhóm học trò chấp nhận khó khăn, hành nghề với tất cả y đức và luôn nỗ lực học hỏi thêm.




Các bài khác
Cảnh báo bơm ngực và "của quý" bằng silicon
Hội đồng thông qua đề cương luận văn bác sĩ Đào Văn Giang, nội trú các bệnh viện chuyên khoa PTTH khóa 28
Phì đại vú một bên bất thường ở em nhỏ 15 tuổi
Hoạt động hội PTTH TM Hà Nội
TS.BS. Trần Thiết Sơn: “Đắm đuối” với những ca phẫu thuật tạo hình
Các phẫu thuật được thực hiện tại khoa phẫu thuật tạo hình
Lần đầu tiên phẫu thuật mạch máu để tạo hình thành công
Bắt hai “chuyên gia” tiêm silicon nâng ngực làm chết người
Cắt khối u ở tay nặng 6kg
Bơm ngực dạo – nguy tính mạng
Pháp khuyến cáo dỡ bỏ túi độn ngực
Phép mầu của cuộc sống
PGS-TS Trần Thiết Sơn: Đem lại nụ cười cho người dị dạng
Huấn luyện lâm sàng: Phẫu thuật thẩm mỹ với mô cấy ngực
Những đường mổ Việt Nam được ghi nhận trong y văn quốc tế